Đường dẫn
0

Chương 2

 

Việt Phong bị sáp nhập nửa năm về sau, lòng người ổn định, tập đoàn Lăng Giang bắt đầu đem người lãnh đạo ở Việt Phong nhảy dù lên trung tầng.

Quách Chính Đông từ vị trí trưởng phòng mua sắm bị hạ xuống, điều này cũng nằm trong dự kiến của hắn. Biết rõ Ôn Hình Viễn cho tới bây giờ là người không niệm tình cũ, nhưng hắn vẫn gọi điện thoại qua, ngoài ý muốn đến được tập đoàn Lăng Giang mà nghe tin tức sáng lập chi nhánh mới tại Trùng Khánh.

“Việt Phong hiện tại khắp nơi đều là người của Lăng Giang, cậu là người cũ ở nơi này đã không còn chỗ đứng. Ba tôi muốn cho tôi đi Trùng Khánh, đem tôi luyện thành thép. Qua mấy tháng nữa chờ Việt Phong ổn định cậu cũng theo tôi đi đi”. Thanh âm thản nhiên của Ôn Hình Viễn đều đều trong điện thoại, phảng phất có chút phiền não nhỏ đối với việc đi Trùng Khánh.
Ba anh cho rằng con trai nhà mình bây giờ đã có thể đảm đương một phía, Việt Phong từ trên xuống dưới đều nhất nhất nghe theo làm ông thật hài lòng. Nhưng ông vẫn muốn rèn luyện thêm một phen cho con trai, khi đó mới dám buông tay đem toàn bộ Lăng Giang giao cho.

Quách Chính Đông vui sướng ngây ngất, tất nhiên cầu còn không được.
Lại là một năm giữa hè, ngày cuối cùng của cuộc thi tại trường, Lâm Bảo đi ra cổng trường, không thấy tài xế nhà mình đâu cả, chỉ nhìn thấy người xấu nửa năm không gặp là Ôn Hình Viễn, mang theo kính râm đứng dưới ánh mặt trời ngoắc tay về phía cậu.

Lâm Bảo không tình không nguyện mà đi qua.

“Chú dựa vào cái gì mà sai khiến tài xế nhà tôi?”

Lâm Bảo ngồi vào ghế thắt dây an toàn, hầm hừ mà chất vấn nam nhân tao nhã đang nhịp đôi chân dài. Ôn Hình Viễn cư nhiên đuổi đi tài xế nhà cậu về trước, mà hắn ta như thế nào lại nghe lời như vậy, bảo đi thì đi, cũng không đợi cậu đồng ý.

Ôn Hình Viễn mặt mang theo ý cười, chỉ là nhìn Lâm Bảo.

Nhìn cái gì vậy. Lâm Bảo liền có ý xem thường người kia, nhưng ngẫm lại ba ba nhà mình luôn muốn gọi điện thoại mời người này đi ăn cơm mà không có kết quả. Lâm Bảo biết Ôn Hình Viễn thích sau lưng các cô chú đến nhà chơi nhéo nhéo khuôn mặt cậu. Người này ăn cơm tại nhà cậu tổng cộng mới hai lần. Khi có người hắn sẽ nghiêm túc một chút, cơm nước xong, chỉ có hai người ngồi ở sô pha, hắn liền trộm nhìn lén mình. Cho là mình không biết sao.
“Đây không phải là đường về nhà, chú muốn chở tôi đi đâu?”

Lâm Bảo nhìn ngoài cửa sổ, mày nhỏ nhíu lại. Ôn Hình Viễn không lẽ muốn bắt cóc cậu đi, nhưng hắn ta so với ba ba cậu còn nhiều tiền hơn, cái này từ thái độ nịnh bợ hắn của ba ba mình Lâm Bảo đã sớm nhìn ra.
“Đưa em đến một nơi không có người.”

“Không có người là nơi nào? Chẳng lẽ là hành tinh khác ngoài địa cầu?”

Ôn Hình Viễn nhịn không được cười ra tiếng, cảm thấy lúc Lâm Bảo nghiêng đầu phiền não bộ dáng thực đáng yêu.

“Bảo Bảo, tôi phải đi.” Ôn Hình Viễn nhìn vào mắt Lâm Bảo, đưa bàn tay qua, đem ngón tay chạm vào mi tâm đang nhăn lại của cậu.

Hử, có đi hay không đâu có liên quan đến mình chứ. “Đi đến chỗ nào?” Lâm Bảo gật nhẹ đầu, đem tay Ôn Hình Viễn để qua một bên.

“Trùng Khánh.”

Ôn Hình Viễn đưa Lâm Bảo đi ăn cừu nướng rượu vang Pháp, còn gọi thêm cho cậu một ly kem anh đào Pháp lớn. Lâm Bảo theo quy củ ngồi vào vị trí, Ôn Hình Viễn cắt sườn dê thành từng miếng nhỏ cho cậu, Lâm Bảo rụt rè gật đầu nói tiếng cảm ơn. Sau đó ăn từng miếng một.
“Vì cái gì mà ba ba tôi tìm chú ăn cơm chú lại không đáp ứng? Chú không tôn trọng ông ấy.” Lâm Bảo vừa ăn kem vừa ngạo mạn tiến hành chỉ trích người đối diện.
“Mấy tháng gần đây tôi rất bận rộn, mỗi ngày phải gặp rất nhiều người, kiểm tra rất nhiều công tác, hạ xuống rất nhiều chỉ thị. Thật sự là không có thời gian đi ra ngoài.” Ôn Hình Viễn không nhanh không chậm nghiêm túc mà trả lời.
“Nếu sau này có thời gian chú sẽ đáp ứng sao?”

“Có thể suy xét.”

“Chú hôm nay đến tìm tôi có chuyện gì?”

“Bồi dưỡng tình cảm”

Lâm Bảo gật gật đầu, quả nhiên là thích mình.
Ôn Hình Viễn hỏi thăm chuyện học hành của Lâm Bảo, cậu nhìn ly kem trên dưới nói với hắn một chút tâm sự. Không nghĩ tới Ôn Hình Viễn mười phần kiên nhẫn, nghiêm túc lắng nghe, một chút cũng không biết phiền não của Lâm Bảo đều là bịa đặt.
Hôm nay Lâm Bảo cảm thấy chính mình được tôn trọng rất nhiều, đãi ngộ so với ba ba và ma ma nhà cậu không đồng dạng, được đối phương đem trở thành một nhân vật lớn, vì thế bất tri bất giác liền nói rất nhiều. Từ việc cậu cự tuyệt thư tình của nữ sinh, hại người ta khóc lớn chạy đi, chuyện đó làm cậu mất mặt đến chết. Cho đến việc cậu mượn CD MJ1 của nam sinh lớp bên cạnh rồi kéo dài không trả, trên thực tế là cậu đem CD đó mượn hoa hiến phật đưa cho bạn học đã lâu không chơi với cậu, không biết muốn hay không tiếp tục để ý đến cậu. Từ từ, mọi việc như thế đều nói ra hết.

(MJ = Michael Jackson)

Đưa Lâm Bảo đến cửa nhà. Hai người đứng dưới mặt trời ban trưa tạm biệt nhau.

“Chú muốn đi thật lâu sao?” Lâm Bảo kéo hai cái quai cặp trên vai ngẩng đầu nhìn hắn. Trải qua bữa cơm hôm nay, Lâm Bảo quyết định có chút thái độ khác đối với hắn, cảm thấy hắn chính là người ngưỡng mộ thích nghe mình nói chuyện.
“Nhìn tình huống đi, có thể sẽ rất bận.” Khả năng ít nhất là hai ba năm, thậm chí hơn.
Ôn Hình Viễn trịnh trọng lấy danh thiếp ra đưa cho cậu, “Có thể gọi điện thoại cho tôi, tùy lúc.”
Lâm Bảo đem danh thiếp bỏ vào túi áo của mình, “Bắt tay một cái, chúc chú mọi điều thuận lợi.”

Lâm Bảo khí khái nghiễm nhiên vươn ra bàn tay nhỏ bé trắng trẻo, bị bàn tay to lớn của Ôn Hình Viễn nắm trọn.
Ngày 12 tháng 1 là sinh nhật của Lâm Bảo, cậu nhận được một món quà sinh nhật từ Ôn Hình Viễn. Đó là CD MJ có ký tên cùng mô hình đồ chơi.
Lâm Bảo nhớ đến tấm danh thiếp của Ôn Hình Viễn, định chờ đến trước khi ngủ gọi điện thoại cho hắn, cậu nghĩ lúc này khẳng định là giờ tan tầm, hẳn là có thể gọi cho hắn, chờ điện thoại kết nối, Lâm Bảo vì ý nghĩ suy xét của mình mà thầm đắc ý.
Hội nghị trên bàn là không khí giương cung bạc kiếm, Ôn Hình Viễn gương mặt âm trầm, biểu tình lạnh như băng, hắn ôm cánh tay ngồi ở ghế chủ vị, toàn bộ đám người liên can đến công trình, mỗi người đều cuối đầu nín thở không dám nhìn lộn xộn xung quanh.
Bỗng nhiên di động trên bàn ong ong rung lên, mọi người đồng loạt nhìn về phía ông chủ. Ôn Hình Viễn nhíu mày đưa tay cầm lấy di động, nhìn cũng không nhìn liền đưa lên tai.

“Alo?”

“Chú Ôn? Tôi là Lâm Bảo.” Đầu dây bên kia điện thoại, âm thanh của Lâm Bảo mềm mại vang lên.
Trên mặt Ôn Hình Viễn lập tức hiện ra một tia kinh ngạc, một bên cánh tay liền thả xuống, hơi hạ người dựa sâu vào ghế.
“Là tôi.” Ôn Hình Viễn thoải mái nâng nâng cánh tay, liếc mắt nhìn đồng hồ trên tường một chút, “Đã trễ như thế này sao còn chưa ngủ? Tâm trạng không tốt sao?”

“Lát nữa sẽ ngủ ngay. Cảm ơn quà sinh nhật của chú. Làm sao chú biết được sinh nhật của tôi?”

“Quà sinh nhật có thích không?” Ôn Hình Viễn hỏi một đằng, trả lời một nẻo.
“Thích, loại mô hình này tôi đã muốn ba ba mua từ lâu, nhưng trên thị trường đã không còn nữa, cái này toàn thân 32 chỗ cùng các đốt ngón tay đều có thể động nha.”
Ôn Hình Viễn hoàn toàn có thể tưởng tượng được đến bộ dáng hiện tại của Lâm Bảo, một đôi to cong lên nói lời đáng yêu này, nhịn không được liền mỉm cười. Nhưng mà câu tiếp theo của Lâm Bảo lại khiến hắn có một cỗ xúc động muốn đánh vào mông cậu, “Cái này là chữ kí của MJ thật sao?”

“Đương nhiên.” Hắn có chút bất đắc dĩ lại có chút sủng nịch trả lời. Chẳng lẽ hắn sẽ dùng đồ vật giả để lừa gạt cậu.

“Oa, tuyệt vời quá!” Ôn Hình Viễn nghe được bên kia đầu dây tiếng Lâm Bảo đang nhảy nhót hoan hô.

“Chú Ôn, sinh nhật của chú là vào ngày mấy?”

“Muốn tặng quà sinh nhật cho tôi sao?” Ôn Hình Viễn lại là hỏi một đằng, trả lời một nẻo.
“Đúng a, tôi có rất nhiều tiền mừng tuổi.” Lâm Bảo nghiêm trang chững chạc trả lời.
“Muốn cái gì cũng có thể sao?” Ôn Hình Viễn thời điểm hỏi ra câu này mặt đã có chút ý cười.
Đầu dây kia Lâm bảo âm thầm do dự một chút, Ôn Hình Viễn kiên nhẫn mà chờ, hết nửa ngày mới nghe từ phía bên đó âm thanh nhuyễn nhu đáp lại: “Chỉ cần không vượt qua một vạn mới có thể.”
Nguyên lai là đang tính toán, Ôn Hình Viễn nhin không được từ sâu bên trong cổ họng phát ra tiếng cười.

Ông chủ lớn tựa hồ đã đem chính mình vừa rồi còn căng thẳng hoàn toàn chìm sâu vào thế giới thần kỳ của điện thoại. Đám người liên can đến công trình đều ngơ ngác mà nhìn chằm chằm gương mặt liên tiếp nở rộ tươi cười của ông chủ, nhất thời đều thật sâu kinh diễm.

Advertisements
Đường dẫn
1

hinh-nen-nam-moi-3

HAPPY NEW YEARS!!!! ❉❉❉❉❉❉ ❉❉❉❉❉❉

Lần đầu tiên Yohae edit, post vào ngày đầu tiên của năm mới, hi vọng sẽ may mắn suôn sẻ làm xong cả bộ trong thời gian ngắn nhất của năm mới ヾ(●^0^●)ツ

 

❉❉❉❉❉❉     ❉❉❉❉❉❉     ❉❉❉❉❉❉

Chương 1
Thời điểm Lâm Bảo từ cổng trường học đi ra vô cùng buồn bực. Lái xe cung kính mở cửa cho cậu, Lâm Bảo nhìn chằm chằm vào nụ cười trên mặt tài xế, nhìn ra được hắn đang có nụ cười vui sướng khi người khác gặp họa. Tài xế này là cáo già, cười đến không chê vào đâu được, thực sự là đoán không ra.
Nhìn từ cửa sổ xe ra bên ngoài, rất nhiều phụ huynh đang chờ đón con, có người đi xe, có người đi bộ, đứng dưới ánh mặt trời, nóng đến cả người đổ mồ hôi. Cậu nghĩ, có lẽ cậu cũng thật giống như họ một dạng.

Bởi vì ba cậu có khả năng phải phá sản, không ai nói cho cậu biết chuyện đó, cậu vô tình nghe được ngoài cửa thư phòng. Tập đoàn đại danh đỉnh đỉnh Lăng Giang một lần muốn thu mua công ty ô tô Việt Phong, sở hữu nhà máy cung ứng Việt Phong là khảo nghiệm vô cùng khó khăn. Trong đó bao quát là công ty ba của Lâm Bảo.
Xe bị chặn lại tại trước cửa Nhạc viện thiếu nhi thế hệ mới, nhìn ngoài cửa lớn là chú chuột Mickey thật lớn, Lâm Bảo bỗng nhớ tới ngày đó nhìn thấy người xấu kia. Ba cậu nhiệt tình tiến lên chào hỏi, Lâm Bảo nhìn ra được nam nhân trên chiếc xe ngoại kia. Người đó thường xuyên đến nhà cậu ăn cơm, vẫn rất có lễ nghĩa, cùng ba cậu bắt tay cười nói. Nhưng kẻ xấu kia thực sự đáng giận, tựa vào ghế xe, kính xe cũng không hạ xuống, cả kính râm cũng không buồn bỏ ra. Đối ngược với sự ân cần của ba cậu là cái gật đầu tùy ý. Lâm Bảo vì ba mà cảm thấy nhục nhã, đứng ở cửa nhạc viện, cách một khoảng cách, một bên liếm ly kem, một bên nheo mắt hung hăng trừng người kia.

Lâm Bảo cho rằng người nọ sẽ không chú ý đến cậu. Không nghĩ đến thời điểm xe dừng ngay bên cạnh mình, người nọ hạ xuống một bên cửa sổ xe, kính râm đã tháo ra, một đôi mắt sâu thẳm nhìn chằm chằm cậu. Lúc ấy trong tim Lâm Bảo đột nhiên đình trệ, hoảng sợ, ánh mắt không tự giác liền trợn tròn.
Mà người xấu, thành công dọa sợ tiểu hài tử, tự mình khoái trá cười thầm.
“Hôm nay trong nhà có khách nào tới vậy?” Lâm Bảo nghiêm trang chững chạc hỏi.

“Trưởng phòng mua sắm của Việt Phong1, chính là Quách Chính Đông thường xuyên đến ăn cơm. Còn có một vị họ Ôn, không biết làm đến chức vụ gì, nhưng Quách Chính Đông đối với anh ta vô cùng khách khí, tôi nghĩ có thể là người bên Lăng Giang”.

( (1) nguyên văn convert là “Việt Phong mua sắm bộ trưởng”)

Tuy rằng Lâm Bảo chỉ có mười hai tuổi, đối với sự tình trong công ty có thể nói là dốt đặc cán mai, nhưng tài xế trả lời vô cùng rõ ràng, không chút hàm hồ. Nhiều năm trong nghề cho hắn biết, không nên xem thường bất cứ người nào, cho dù đó chỉ là một đứa bé.

“Vì cái gì ba ba lại thích mang khách về nhà ăn cơm vậy chứ? Thât đáng ghét!”

Lâm Bảo nhìn cảnh sắc ngoài cửa sổ bĩu môi nhỏ giọng lầm bầm lầu bầu.

Tài xế nghe vậy liếc mắt nhìn kính chiếu hậu mỉm cười. Hắn biết Lâm Thế Kiệt kinh doanh xe nhiều năm như vậy, về vấn đề của Lâm Bảo hắn có thể đưa ra đầy đủ đáp án: Lâm Thế Kiệt nhiệt tình hiếu khách, thích giao tiếp bạn bè, vợ trẻ lại xinh đẹp, hơn nữa tài nấu nướng lại xuất sắc, khó tránh khỏi sẽ có chút suy nghĩ muốn khoe khoang tâm tư nhỏ này, biệt thự lại tráng lệ. Dần dà liền hình thành thói quen thích mời bạn bè về nhà liên hoan.
Quách Chính Đông không biết Ôn Hình Viễn rốt cuộc tính toán điều gì, nhưng theo hiểu biết của hắn về vị bạn học cũ kia, người này hôm nay nói chuyện tốt như vậy, tuyệt đối không có khả năng chỉ là nghĩ đến cùng một tiểu thương gia cung ứng nhỏ bé sắp bị phá sản ăn một bữa cơm đơn giản như vậy.

Công ty cầu chì quang minh của Lâm Thế Kiệt tính là làm ăn trong sạch, Việt Phong vẫn là nơi giữ khách lớn nhất. Hiện tại Việt Phong sắp bị sáp nhập, có thể khẳng định tập đoàn Lăng Giang triệt tiêu hẳn phần lớn nhà máy cung ứng Việt Phong, đem nó trở thành sở hữu của mình, điểm này không thể nghi ngờ. Ôn Hình Viễn trước đây cùng Lâm Thế Kiệt có chút giao tình, liền nghĩ định hỗ trợ, nhưng hiện tại cũng là lực bất tòng tâm. Không nghĩ tới hôm nay tại Việt Phong đụng phải Lâm Thế Kiệt, thuận miệng mời một tiếng, Lâm Thế Kiệt liền cho rằng cơ hội đã tới rồi.

Chẳng lẽ là coi trọng vợ của Lâm Thế Kiệt. Nữ nhân này quả thực lớn lên xinh đẹp, tài nấu nướng cũng khá vô cùng. Ánh mắt long lanh, khi mỉm cười liền cong lên như vành trăng non. Nói thật, Quách Chính Đông lần đầu tiên tới đó nhìn thấy liền tâm động không thôi. Chẳng lẽ hai người này trước kia đã từng biết nhau? Sẽ không phải là người yêu cũ đi? Ôn Hình Viễn bạn gái đông đảo như thế, hay là vẫn còn nghĩ đến chuyện xưa không quên?
Quách Chính Đông dùng khóe mắt liếc nhìn Ôn Hình Viễn, người này thủy chung vẫn là một bộ dáng lạnh như bang. Rượu vào cũng không lớn tiếng, đối với sự thăm dò của Lâm Thế Kiệt về việc sáp nhập sau này cũng qua loa trả lời hai câu. Lâm Thế Kiệt uổng phí nhiệt tình, nhất thời lại có chút tẻ nhạt. Đến khi Lâm Thế Kiệt hướng lên lầu hô một tiếng “Bảo Bảo xuống ăn cơm” Ôn Hình Viễn lúc này mới toát ra được chút hưng trí, ngẩng đầu về hướng cầu thang mà nhìn.
Lâm Bảo nghe thấy tiếng ba ba gọi, nhưng lại không nghĩ sẽ đi xuống. Bắt đầu từ luc còn rất nhỏ, chỉ cần trong nhà có khách, ba ba liền thích đem mình gọi xuống để “triển lãm” cho khách nhân nhìn. Bởi vì Lâm Bảo giống mẹ, từ nhỏ lớn lên thập phần đáng yêu, hơn nữa đôi mắt kia thật đẹp. Khách nhân nhìn thấy đều sôi nổi khen ngợi, mỗi lần như vậy Lâm Thế Kiệt đều vui tươi hớn hở cực kì cao hứng, mà có vài vị khách vô cùng đáng ghét, thường âm thầm nhéo nhéo khuôn mặt nhỏ nhắn đáng yêu của cậu, đem cậu nhéo đến đau chết.

Huống chi hôm nay khách tới còn là cái người ngạo mạn xấu xa kia.
Trên lầu nhất thời truyền đến tiếng bước chân, Lâm Bảo mặc quần đùi màu da cam đuổi theo con chó cưng của mình từ cầu thang chạy xuống.
Lâm Bảo ngoan ngoãn gọi một tiếng “Chào chú Ôn”, sau đó thừa dịp không có ai chú ý, hung hăng trừng Ôn Hình Viễn một cái. Ôn Hình Viễn chẳng những không buồn bực, ngược lại trong mắt còn mang ý cười. Nhất thời tâm tình tốt lên, trong bàn cơm không khí đột nhiên thân thiện hẳn lên.
Cuối năm sẽ ký hợp đồng với nhà cung ứng, nhà cung ứng cũ bên Việt Phong được giữ lại không đến một nửa, cầu chì Quang Minh may mắn nằm trong số đó. Mà rất nhiều nhà máy hiệu buôn so với cầu chì Quang Minh quy mô còn lớn hơn lại bị tập đoàn Lăng Giang không lưu tình chút nào mà gạt bỏ.

Ngay lúc đó chính Ôn Hình Viễn tự thân đứng ra thẩm tra. Lâm Thế Kiệt thấy không có người quen cũ nào ở Việt Phong thì vô cùng khẩn trương. Ôn Hình Viễn vẫn giữ bộ dáng nói năng thận trọng, từng phân xưởng đều cẩn thận nhìn xem. Hơn nữa bọn họ đối với mỗi trình tự làm việc đều thập phần nắm rõ, đều hỏi những vấn đề trong nghề.

Thẳng đến giữa trưa mười hai giờ mới chấm dứt. Lâm Thế Kiệt từ biểu tình trong mắt Ôn Hình Viễn cũng không nhìn ra được gì, chỉ cung kính nói vất vả, mời mọi người cùng nhau ăn một bữa cơm.

Ôn Hình Viễn hạ ánh mắt trả lời: Bên ngoài đồ ăn không tốt. Lâm Thế Kiệt sao có thể không nghe ra lời nói đó, cũng đã lăn lộn nhiều năm như vậy. Lúc này liền phấn chấn mời đoàn người về nhà mình. Hắn biết thế này là bảo vệ công ty mình.
Ôn Hình Viễn lần thứ hai ăn cơm ở Lâm gia. Lần này hiều người nên tại phòng khách lớn bày ra hai bàn. Vợ hiền cùng con ngoan ở phòng bếp bận đến tối mày tối mặt, Lâm Thế Kiệt thì nịnh bợ nhóm người quyền quý mới ở Việt Phong, toàn bộ đều hát đến không biết mệt mỏi. Lâm Thế Kiệt nhìn ra được Ôn Hình Viễn có vẻ rất thích Lâm Bảo, liền gọi Lâm Bảo đến ngồi cạnh Ôn Hình Viễn.
Lâm Bảo gọi một tiếng, chào chú Ôn, cúi đầu, tránh đi tầm mắt Lâm Thế Kiệt bĩu môi hung hăng xem xét ba ba cậu. Người xấu này tại sao lại đến nữa, hại cậu vừa muốn đi lại bị ba ba gọi lại tiếp khách.
Ôn Hình Viễn bỗng nhiên cong môi cười rộ lên, đưa tay xoa đỉnh đầu của Lâm Bảo, Lâm Bảo lắc lắc cái đầu nhỏ của mình, giận mà không dám nói gì. Nhân viên trong đoàn người đi theo Ôn Hình Viễn lúc này mới hiểu được, nguyên lai là Thái tử gia nhà bọn họ cùng Lâm gia là người quen cũ. Trách không được hôm nay đích thân đến gặp mặt.
Biết Ôn Hình Viễn nhất định là nhân vật cao cấp của tập đoàn Lăng Giang, họ Ôn kia, nói không chừng chính là “hoàng thân quốc thích”. Tận đến ngày hôm nay ký hợp đồng tại phòng hội trường lớn, Lâm Thế Kiệt mới biết được hóa ra Ôn Hình Viễn chính là Thái tử gia của tập đoàn Lăng Giang.

~~~

1

[ĐM] TIỂU TÂM CAN

TIỂU TÂM CAN  (小心肝)

Tác Giả:  Tịch Dương Khán Ngư 夕阳看鱼

Thể loai:  hiện đại, tinh anh đại thúc công X khả ái tiểu bối thụ, tình hữu độc chung, đô thị tình duyên, công sủng thụ,H, HE
Nhân vật chính: Ôn Hình Viễn x Lâm Bảo

Độ dài: 81 chương

Editor: Yohae

(trích dẫn từ đây)

 

Văn án

Ôn Hình Viễn: đây là người thích tra tấn tiểu bảo bối.

Lâm Bảo: đây là tiểu bảo bối chán ghét “lão yêu quái”.

Chuyện tình yêu hận triền miên của đại thúc cùng Lâm Bảo.

❃❃❃❃❃❃

Chương 1 ♂ ღ ♂ Chương 2  ♂ ღ ♂ Chương 3  ♂ ღ ♂ Chương 4  ♂ ღ ♂ Chương 5

Chương 6  ♂ ღ ♂ Chương 7  ♂ ღ ♂ Chương 8  ♂ ღ ♂ Chương 9  ♂ ღ ♂ Chương 10

Chương 11  ♂ ღ ♂ Chương 12  ♂ ღ ♂ Chương 13  ♂ ღ ♂ Chương 14  ♂ ღ ♂ Chương 15

Chương 16  ♂ ღ ♂ Chương 17  ♂ ღ ♂ Chương 18  ♂ ღ ♂ Chương 19  ♂ ღ ♂ Chương 20

Chương 21  ♂ ღ ♂ Chương 22  ♂ ღ ♂ Chương 23  ♂ ღ ♂ Chương 24  ♂ ღ ♂ Chương 25

Chương 26  ♂ ღ ♂ Chương 27  ♂ ღ ♂ Chương 28  ♂ ღ ♂ Chương 29  ♂ ღ ♂ Chương 30

Chương 31  ♂ ღ ♂ Chương 32  ♂ ღ ♂ Chương 33  ♂ ღ ♂ Chương 34  ♂ ღ ♂ Chương 35

Chương 36  ♂ ღ ♂ Chương 37  ♂ ღ ♂ Chương 38  ♂ ღ ♂ Chương 39  ♂ ღ ♂ Chương 40

Chương 41  ♂ ღ ♂ Chương 42  ♂ ღ ♂ Chương 43  ♂ ღ ♂ Chương 44  ♂ ღ ♂ Chương 45

Chương 46  ♂ ღ ♂ Chương 47  ♂ ღ ♂ Chương 48  ♂ ღ ♂ Chương 49  ♂ ღ ♂ Chương 50

Chương 51  ♂ ღ ♂ Chương 52  ♂ ღ ♂ Chương 53  ♂ ღ ♂ Chương 54  ♂ ღ ♂ Chương 55

Chương 56  ♂ ღ ♂ Chương 57  ♂ ღ ♂ Chương 58  ♂ ღ ♂ Chương 59  ♂ ღ ♂ Chương 60

Chương 61  ♂ ღ ♂ Chương 62  ♂ ღ ♂ Chương 63  ♂ ღ ♂ Chương 64  ♂ ღ ♂ Chương 65

Chương 66  ♂ ღ ♂ Chương 67  ♂ ღ ♂ Chương 68  ♂ ღ ♂ Chương 69  ♂ ღ ♂ Chương 70

Chương 71  ♂ ღ ♂ Chương 72  ♂ ღ ♂ Chương 73  ♂ ღ ♂ Chương 74  ♂ ღ ♂ Chương 75

Chương 76  ♂ ღ ♂ Chương 77  ♂ ღ ♂ Chương 78  ♂ ღ ♂ Chương 79  ♂ ღ ♂ Chương 80

Chương 81

Do lap Yohae không hiển thị được bản raw vì vậy 81 chương đều làm từ convert, edit theo khả năng của bản thân nên không đảm bảo được độ chính xác =))))) chưa được sự đồng ý của tác giả. Sau khi hoàn mình sẽ share word (^ω^)