Đường dẫn
1

hinh-nen-nam-moi-3

HAPPY NEW YEARS!!!! ❉❉❉❉❉❉ ❉❉❉❉❉❉

Lần đầu tiên Yohae edit, post vào ngày đầu tiên của năm mới, hi vọng sẽ may mắn suôn sẻ làm xong cả bộ trong thời gian ngắn nhất của năm mới ヾ(●^0^●)ツ

 

❉❉❉❉❉❉     ❉❉❉❉❉❉     ❉❉❉❉❉❉

Chương 1
Thời điểm Lâm Bảo từ cổng trường học đi ra vô cùng buồn bực. Lái xe cung kính mở cửa cho cậu, Lâm Bảo nhìn chằm chằm vào nụ cười trên mặt tài xế, nhìn ra được hắn đang có nụ cười vui sướng khi người khác gặp họa. Tài xế này là cáo già, cười đến không chê vào đâu được, thực sự là đoán không ra.
Nhìn từ cửa sổ xe ra bên ngoài, rất nhiều phụ huynh đang chờ đón con, có người đi xe, có người đi bộ, đứng dưới ánh mặt trời, nóng đến cả người đổ mồ hôi. Cậu nghĩ, có lẽ cậu cũng thật giống như họ một dạng.

Bởi vì ba cậu có khả năng phải phá sản, không ai nói cho cậu biết chuyện đó, cậu vô tình nghe được ngoài cửa thư phòng. Tập đoàn đại danh đỉnh đỉnh Lăng Giang một lần muốn thu mua công ty ô tô Việt Phong, sở hữu nhà máy cung ứng Việt Phong là khảo nghiệm vô cùng khó khăn. Trong đó bao quát là công ty ba của Lâm Bảo.
Xe bị chặn lại tại trước cửa Nhạc viện thiếu nhi thế hệ mới, nhìn ngoài cửa lớn là chú chuột Mickey thật lớn, Lâm Bảo bỗng nhớ tới ngày đó nhìn thấy người xấu kia. Ba cậu nhiệt tình tiến lên chào hỏi, Lâm Bảo nhìn ra được nam nhân trên chiếc xe ngoại kia. Người đó thường xuyên đến nhà cậu ăn cơm, vẫn rất có lễ nghĩa, cùng ba cậu bắt tay cười nói. Nhưng kẻ xấu kia thực sự đáng giận, tựa vào ghế xe, kính xe cũng không hạ xuống, cả kính râm cũng không buồn bỏ ra. Đối ngược với sự ân cần của ba cậu là cái gật đầu tùy ý. Lâm Bảo vì ba mà cảm thấy nhục nhã, đứng ở cửa nhạc viện, cách một khoảng cách, một bên liếm ly kem, một bên nheo mắt hung hăng trừng người kia.

Lâm Bảo cho rằng người nọ sẽ không chú ý đến cậu. Không nghĩ đến thời điểm xe dừng ngay bên cạnh mình, người nọ hạ xuống một bên cửa sổ xe, kính râm đã tháo ra, một đôi mắt sâu thẳm nhìn chằm chằm cậu. Lúc ấy trong tim Lâm Bảo đột nhiên đình trệ, hoảng sợ, ánh mắt không tự giác liền trợn tròn.
Mà người xấu, thành công dọa sợ tiểu hài tử, tự mình khoái trá cười thầm.
“Hôm nay trong nhà có khách nào tới vậy?” Lâm Bảo nghiêm trang chững chạc hỏi.

“Trưởng phòng mua sắm của Việt Phong1, chính là Quách Chính Đông thường xuyên đến ăn cơm. Còn có một vị họ Ôn, không biết làm đến chức vụ gì, nhưng Quách Chính Đông đối với anh ta vô cùng khách khí, tôi nghĩ có thể là người bên Lăng Giang”.

( (1) nguyên văn convert là “Việt Phong mua sắm bộ trưởng”)

Tuy rằng Lâm Bảo chỉ có mười hai tuổi, đối với sự tình trong công ty có thể nói là dốt đặc cán mai, nhưng tài xế trả lời vô cùng rõ ràng, không chút hàm hồ. Nhiều năm trong nghề cho hắn biết, không nên xem thường bất cứ người nào, cho dù đó chỉ là một đứa bé.

“Vì cái gì ba ba lại thích mang khách về nhà ăn cơm vậy chứ? Thât đáng ghét!”

Lâm Bảo nhìn cảnh sắc ngoài cửa sổ bĩu môi nhỏ giọng lầm bầm lầu bầu.

Tài xế nghe vậy liếc mắt nhìn kính chiếu hậu mỉm cười. Hắn biết Lâm Thế Kiệt kinh doanh xe nhiều năm như vậy, về vấn đề của Lâm Bảo hắn có thể đưa ra đầy đủ đáp án: Lâm Thế Kiệt nhiệt tình hiếu khách, thích giao tiếp bạn bè, vợ trẻ lại xinh đẹp, hơn nữa tài nấu nướng lại xuất sắc, khó tránh khỏi sẽ có chút suy nghĩ muốn khoe khoang tâm tư nhỏ này, biệt thự lại tráng lệ. Dần dà liền hình thành thói quen thích mời bạn bè về nhà liên hoan.
Quách Chính Đông không biết Ôn Hình Viễn rốt cuộc tính toán điều gì, nhưng theo hiểu biết của hắn về vị bạn học cũ kia, người này hôm nay nói chuyện tốt như vậy, tuyệt đối không có khả năng chỉ là nghĩ đến cùng một tiểu thương gia cung ứng nhỏ bé sắp bị phá sản ăn một bữa cơm đơn giản như vậy.

Công ty cầu chì quang minh của Lâm Thế Kiệt tính là làm ăn trong sạch, Việt Phong vẫn là nơi giữ khách lớn nhất. Hiện tại Việt Phong sắp bị sáp nhập, có thể khẳng định tập đoàn Lăng Giang triệt tiêu hẳn phần lớn nhà máy cung ứng Việt Phong, đem nó trở thành sở hữu của mình, điểm này không thể nghi ngờ. Ôn Hình Viễn trước đây cùng Lâm Thế Kiệt có chút giao tình, liền nghĩ định hỗ trợ, nhưng hiện tại cũng là lực bất tòng tâm. Không nghĩ tới hôm nay tại Việt Phong đụng phải Lâm Thế Kiệt, thuận miệng mời một tiếng, Lâm Thế Kiệt liền cho rằng cơ hội đã tới rồi.

Chẳng lẽ là coi trọng vợ của Lâm Thế Kiệt. Nữ nhân này quả thực lớn lên xinh đẹp, tài nấu nướng cũng khá vô cùng. Ánh mắt long lanh, khi mỉm cười liền cong lên như vành trăng non. Nói thật, Quách Chính Đông lần đầu tiên tới đó nhìn thấy liền tâm động không thôi. Chẳng lẽ hai người này trước kia đã từng biết nhau? Sẽ không phải là người yêu cũ đi? Ôn Hình Viễn bạn gái đông đảo như thế, hay là vẫn còn nghĩ đến chuyện xưa không quên?
Quách Chính Đông dùng khóe mắt liếc nhìn Ôn Hình Viễn, người này thủy chung vẫn là một bộ dáng lạnh như bang. Rượu vào cũng không lớn tiếng, đối với sự thăm dò của Lâm Thế Kiệt về việc sáp nhập sau này cũng qua loa trả lời hai câu. Lâm Thế Kiệt uổng phí nhiệt tình, nhất thời lại có chút tẻ nhạt. Đến khi Lâm Thế Kiệt hướng lên lầu hô một tiếng “Bảo Bảo xuống ăn cơm” Ôn Hình Viễn lúc này mới toát ra được chút hưng trí, ngẩng đầu về hướng cầu thang mà nhìn.
Lâm Bảo nghe thấy tiếng ba ba gọi, nhưng lại không nghĩ sẽ đi xuống. Bắt đầu từ luc còn rất nhỏ, chỉ cần trong nhà có khách, ba ba liền thích đem mình gọi xuống để “triển lãm” cho khách nhân nhìn. Bởi vì Lâm Bảo giống mẹ, từ nhỏ lớn lên thập phần đáng yêu, hơn nữa đôi mắt kia thật đẹp. Khách nhân nhìn thấy đều sôi nổi khen ngợi, mỗi lần như vậy Lâm Thế Kiệt đều vui tươi hớn hở cực kì cao hứng, mà có vài vị khách vô cùng đáng ghét, thường âm thầm nhéo nhéo khuôn mặt nhỏ nhắn đáng yêu của cậu, đem cậu nhéo đến đau chết.

Huống chi hôm nay khách tới còn là cái người ngạo mạn xấu xa kia.
Trên lầu nhất thời truyền đến tiếng bước chân, Lâm Bảo mặc quần đùi màu da cam đuổi theo con chó cưng của mình từ cầu thang chạy xuống.
Lâm Bảo ngoan ngoãn gọi một tiếng “Chào chú Ôn”, sau đó thừa dịp không có ai chú ý, hung hăng trừng Ôn Hình Viễn một cái. Ôn Hình Viễn chẳng những không buồn bực, ngược lại trong mắt còn mang ý cười. Nhất thời tâm tình tốt lên, trong bàn cơm không khí đột nhiên thân thiện hẳn lên.
Cuối năm sẽ ký hợp đồng với nhà cung ứng, nhà cung ứng cũ bên Việt Phong được giữ lại không đến một nửa, cầu chì Quang Minh may mắn nằm trong số đó. Mà rất nhiều nhà máy hiệu buôn so với cầu chì Quang Minh quy mô còn lớn hơn lại bị tập đoàn Lăng Giang không lưu tình chút nào mà gạt bỏ.

Ngay lúc đó chính Ôn Hình Viễn tự thân đứng ra thẩm tra. Lâm Thế Kiệt thấy không có người quen cũ nào ở Việt Phong thì vô cùng khẩn trương. Ôn Hình Viễn vẫn giữ bộ dáng nói năng thận trọng, từng phân xưởng đều cẩn thận nhìn xem. Hơn nữa bọn họ đối với mỗi trình tự làm việc đều thập phần nắm rõ, đều hỏi những vấn đề trong nghề.

Thẳng đến giữa trưa mười hai giờ mới chấm dứt. Lâm Thế Kiệt từ biểu tình trong mắt Ôn Hình Viễn cũng không nhìn ra được gì, chỉ cung kính nói vất vả, mời mọi người cùng nhau ăn một bữa cơm.

Ôn Hình Viễn hạ ánh mắt trả lời: Bên ngoài đồ ăn không tốt. Lâm Thế Kiệt sao có thể không nghe ra lời nói đó, cũng đã lăn lộn nhiều năm như vậy. Lúc này liền phấn chấn mời đoàn người về nhà mình. Hắn biết thế này là bảo vệ công ty mình.
Ôn Hình Viễn lần thứ hai ăn cơm ở Lâm gia. Lần này hiều người nên tại phòng khách lớn bày ra hai bàn. Vợ hiền cùng con ngoan ở phòng bếp bận đến tối mày tối mặt, Lâm Thế Kiệt thì nịnh bợ nhóm người quyền quý mới ở Việt Phong, toàn bộ đều hát đến không biết mệt mỏi. Lâm Thế Kiệt nhìn ra được Ôn Hình Viễn có vẻ rất thích Lâm Bảo, liền gọi Lâm Bảo đến ngồi cạnh Ôn Hình Viễn.
Lâm Bảo gọi một tiếng, chào chú Ôn, cúi đầu, tránh đi tầm mắt Lâm Thế Kiệt bĩu môi hung hăng xem xét ba ba cậu. Người xấu này tại sao lại đến nữa, hại cậu vừa muốn đi lại bị ba ba gọi lại tiếp khách.
Ôn Hình Viễn bỗng nhiên cong môi cười rộ lên, đưa tay xoa đỉnh đầu của Lâm Bảo, Lâm Bảo lắc lắc cái đầu nhỏ của mình, giận mà không dám nói gì. Nhân viên trong đoàn người đi theo Ôn Hình Viễn lúc này mới hiểu được, nguyên lai là Thái tử gia nhà bọn họ cùng Lâm gia là người quen cũ. Trách không được hôm nay đích thân đến gặp mặt.
Biết Ôn Hình Viễn nhất định là nhân vật cao cấp của tập đoàn Lăng Giang, họ Ôn kia, nói không chừng chính là “hoàng thân quốc thích”. Tận đến ngày hôm nay ký hợp đồng tại phòng hội trường lớn, Lâm Thế Kiệt mới biết được hóa ra Ôn Hình Viễn chính là Thái tử gia của tập đoàn Lăng Giang.

~~~

One thought on “[ĐM] TTC

  1. Pingback: [ĐM] TIỂU TÂM CAN | SINCE 2009

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s