Đường dẫn
0

Chương 2

 

Việt Phong bị sáp nhập nửa năm về sau, lòng người ổn định, tập đoàn Lăng Giang bắt đầu đem người lãnh đạo ở Việt Phong nhảy dù lên trung tầng.

Quách Chính Đông từ vị trí trưởng phòng mua sắm bị hạ xuống, điều này cũng nằm trong dự kiến của hắn. Biết rõ Ôn Hình Viễn cho tới bây giờ là người không niệm tình cũ, nhưng hắn vẫn gọi điện thoại qua, ngoài ý muốn đến được tập đoàn Lăng Giang mà nghe tin tức sáng lập chi nhánh mới tại Trùng Khánh.

“Việt Phong hiện tại khắp nơi đều là người của Lăng Giang, cậu là người cũ ở nơi này đã không còn chỗ đứng. Ba tôi muốn cho tôi đi Trùng Khánh, đem tôi luyện thành thép. Qua mấy tháng nữa chờ Việt Phong ổn định cậu cũng theo tôi đi đi”. Thanh âm thản nhiên của Ôn Hình Viễn đều đều trong điện thoại, phảng phất có chút phiền não nhỏ đối với việc đi Trùng Khánh.
Ba anh cho rằng con trai nhà mình bây giờ đã có thể đảm đương một phía, Việt Phong từ trên xuống dưới đều nhất nhất nghe theo làm ông thật hài lòng. Nhưng ông vẫn muốn rèn luyện thêm một phen cho con trai, khi đó mới dám buông tay đem toàn bộ Lăng Giang giao cho.

Quách Chính Đông vui sướng ngây ngất, tất nhiên cầu còn không được.
Lại là một năm giữa hè, ngày cuối cùng của cuộc thi tại trường, Lâm Bảo đi ra cổng trường, không thấy tài xế nhà mình đâu cả, chỉ nhìn thấy người xấu nửa năm không gặp là Ôn Hình Viễn, mang theo kính râm đứng dưới ánh mặt trời ngoắc tay về phía cậu.

Lâm Bảo không tình không nguyện mà đi qua.

“Chú dựa vào cái gì mà sai khiến tài xế nhà tôi?”

Lâm Bảo ngồi vào ghế thắt dây an toàn, hầm hừ mà chất vấn nam nhân tao nhã đang nhịp đôi chân dài. Ôn Hình Viễn cư nhiên đuổi đi tài xế nhà cậu về trước, mà hắn ta như thế nào lại nghe lời như vậy, bảo đi thì đi, cũng không đợi cậu đồng ý.

Ôn Hình Viễn mặt mang theo ý cười, chỉ là nhìn Lâm Bảo.

Nhìn cái gì vậy. Lâm Bảo liền có ý xem thường người kia, nhưng ngẫm lại ba ba nhà mình luôn muốn gọi điện thoại mời người này đi ăn cơm mà không có kết quả. Lâm Bảo biết Ôn Hình Viễn thích sau lưng các cô chú đến nhà chơi nhéo nhéo khuôn mặt cậu. Người này ăn cơm tại nhà cậu tổng cộng mới hai lần. Khi có người hắn sẽ nghiêm túc một chút, cơm nước xong, chỉ có hai người ngồi ở sô pha, hắn liền trộm nhìn lén mình. Cho là mình không biết sao.
“Đây không phải là đường về nhà, chú muốn chở tôi đi đâu?”

Lâm Bảo nhìn ngoài cửa sổ, mày nhỏ nhíu lại. Ôn Hình Viễn không lẽ muốn bắt cóc cậu đi, nhưng hắn ta so với ba ba cậu còn nhiều tiền hơn, cái này từ thái độ nịnh bợ hắn của ba ba mình Lâm Bảo đã sớm nhìn ra.
“Đưa em đến một nơi không có người.”

“Không có người là nơi nào? Chẳng lẽ là hành tinh khác ngoài địa cầu?”

Ôn Hình Viễn nhịn không được cười ra tiếng, cảm thấy lúc Lâm Bảo nghiêng đầu phiền não bộ dáng thực đáng yêu.

“Bảo Bảo, tôi phải đi.” Ôn Hình Viễn nhìn vào mắt Lâm Bảo, đưa bàn tay qua, đem ngón tay chạm vào mi tâm đang nhăn lại của cậu.

Hử, có đi hay không đâu có liên quan đến mình chứ. “Đi đến chỗ nào?” Lâm Bảo gật nhẹ đầu, đem tay Ôn Hình Viễn để qua một bên.

“Trùng Khánh.”

Ôn Hình Viễn đưa Lâm Bảo đi ăn cừu nướng rượu vang Pháp, còn gọi thêm cho cậu một ly kem anh đào Pháp lớn. Lâm Bảo theo quy củ ngồi vào vị trí, Ôn Hình Viễn cắt sườn dê thành từng miếng nhỏ cho cậu, Lâm Bảo rụt rè gật đầu nói tiếng cảm ơn. Sau đó ăn từng miếng một.
“Vì cái gì mà ba ba tôi tìm chú ăn cơm chú lại không đáp ứng? Chú không tôn trọng ông ấy.” Lâm Bảo vừa ăn kem vừa ngạo mạn tiến hành chỉ trích người đối diện.
“Mấy tháng gần đây tôi rất bận rộn, mỗi ngày phải gặp rất nhiều người, kiểm tra rất nhiều công tác, hạ xuống rất nhiều chỉ thị. Thật sự là không có thời gian đi ra ngoài.” Ôn Hình Viễn không nhanh không chậm nghiêm túc mà trả lời.
“Nếu sau này có thời gian chú sẽ đáp ứng sao?”

“Có thể suy xét.”

“Chú hôm nay đến tìm tôi có chuyện gì?”

“Bồi dưỡng tình cảm”

Lâm Bảo gật gật đầu, quả nhiên là thích mình.
Ôn Hình Viễn hỏi thăm chuyện học hành của Lâm Bảo, cậu nhìn ly kem trên dưới nói với hắn một chút tâm sự. Không nghĩ tới Ôn Hình Viễn mười phần kiên nhẫn, nghiêm túc lắng nghe, một chút cũng không biết phiền não của Lâm Bảo đều là bịa đặt.
Hôm nay Lâm Bảo cảm thấy chính mình được tôn trọng rất nhiều, đãi ngộ so với ba ba và ma ma nhà cậu không đồng dạng, được đối phương đem trở thành một nhân vật lớn, vì thế bất tri bất giác liền nói rất nhiều. Từ việc cậu cự tuyệt thư tình của nữ sinh, hại người ta khóc lớn chạy đi, chuyện đó làm cậu mất mặt đến chết. Cho đến việc cậu mượn CD MJ1 của nam sinh lớp bên cạnh rồi kéo dài không trả, trên thực tế là cậu đem CD đó mượn hoa hiến phật đưa cho bạn học đã lâu không chơi với cậu, không biết muốn hay không tiếp tục để ý đến cậu. Từ từ, mọi việc như thế đều nói ra hết.

(MJ = Michael Jackson)

Đưa Lâm Bảo đến cửa nhà. Hai người đứng dưới mặt trời ban trưa tạm biệt nhau.

“Chú muốn đi thật lâu sao?” Lâm Bảo kéo hai cái quai cặp trên vai ngẩng đầu nhìn hắn. Trải qua bữa cơm hôm nay, Lâm Bảo quyết định có chút thái độ khác đối với hắn, cảm thấy hắn chính là người ngưỡng mộ thích nghe mình nói chuyện.
“Nhìn tình huống đi, có thể sẽ rất bận.” Khả năng ít nhất là hai ba năm, thậm chí hơn.
Ôn Hình Viễn trịnh trọng lấy danh thiếp ra đưa cho cậu, “Có thể gọi điện thoại cho tôi, tùy lúc.”
Lâm Bảo đem danh thiếp bỏ vào túi áo của mình, “Bắt tay một cái, chúc chú mọi điều thuận lợi.”

Lâm Bảo khí khái nghiễm nhiên vươn ra bàn tay nhỏ bé trắng trẻo, bị bàn tay to lớn của Ôn Hình Viễn nắm trọn.
Ngày 12 tháng 1 là sinh nhật của Lâm Bảo, cậu nhận được một món quà sinh nhật từ Ôn Hình Viễn. Đó là CD MJ có ký tên cùng mô hình đồ chơi.
Lâm Bảo nhớ đến tấm danh thiếp của Ôn Hình Viễn, định chờ đến trước khi ngủ gọi điện thoại cho hắn, cậu nghĩ lúc này khẳng định là giờ tan tầm, hẳn là có thể gọi cho hắn, chờ điện thoại kết nối, Lâm Bảo vì ý nghĩ suy xét của mình mà thầm đắc ý.
Hội nghị trên bàn là không khí giương cung bạc kiếm, Ôn Hình Viễn gương mặt âm trầm, biểu tình lạnh như băng, hắn ôm cánh tay ngồi ở ghế chủ vị, toàn bộ đám người liên can đến công trình, mỗi người đều cuối đầu nín thở không dám nhìn lộn xộn xung quanh.
Bỗng nhiên di động trên bàn ong ong rung lên, mọi người đồng loạt nhìn về phía ông chủ. Ôn Hình Viễn nhíu mày đưa tay cầm lấy di động, nhìn cũng không nhìn liền đưa lên tai.

“Alo?”

“Chú Ôn? Tôi là Lâm Bảo.” Đầu dây bên kia điện thoại, âm thanh của Lâm Bảo mềm mại vang lên.
Trên mặt Ôn Hình Viễn lập tức hiện ra một tia kinh ngạc, một bên cánh tay liền thả xuống, hơi hạ người dựa sâu vào ghế.
“Là tôi.” Ôn Hình Viễn thoải mái nâng nâng cánh tay, liếc mắt nhìn đồng hồ trên tường một chút, “Đã trễ như thế này sao còn chưa ngủ? Tâm trạng không tốt sao?”

“Lát nữa sẽ ngủ ngay. Cảm ơn quà sinh nhật của chú. Làm sao chú biết được sinh nhật của tôi?”

“Quà sinh nhật có thích không?” Ôn Hình Viễn hỏi một đằng, trả lời một nẻo.
“Thích, loại mô hình này tôi đã muốn ba ba mua từ lâu, nhưng trên thị trường đã không còn nữa, cái này toàn thân 32 chỗ cùng các đốt ngón tay đều có thể động nha.”
Ôn Hình Viễn hoàn toàn có thể tưởng tượng được đến bộ dáng hiện tại của Lâm Bảo, một đôi to cong lên nói lời đáng yêu này, nhịn không được liền mỉm cười. Nhưng mà câu tiếp theo của Lâm Bảo lại khiến hắn có một cỗ xúc động muốn đánh vào mông cậu, “Cái này là chữ kí của MJ thật sao?”

“Đương nhiên.” Hắn có chút bất đắc dĩ lại có chút sủng nịch trả lời. Chẳng lẽ hắn sẽ dùng đồ vật giả để lừa gạt cậu.

“Oa, tuyệt vời quá!” Ôn Hình Viễn nghe được bên kia đầu dây tiếng Lâm Bảo đang nhảy nhót hoan hô.

“Chú Ôn, sinh nhật của chú là vào ngày mấy?”

“Muốn tặng quà sinh nhật cho tôi sao?” Ôn Hình Viễn lại là hỏi một đằng, trả lời một nẻo.
“Đúng a, tôi có rất nhiều tiền mừng tuổi.” Lâm Bảo nghiêm trang chững chạc trả lời.
“Muốn cái gì cũng có thể sao?” Ôn Hình Viễn thời điểm hỏi ra câu này mặt đã có chút ý cười.
Đầu dây kia Lâm bảo âm thầm do dự một chút, Ôn Hình Viễn kiên nhẫn mà chờ, hết nửa ngày mới nghe từ phía bên đó âm thanh nhuyễn nhu đáp lại: “Chỉ cần không vượt qua một vạn mới có thể.”
Nguyên lai là đang tính toán, Ôn Hình Viễn nhin không được từ sâu bên trong cổ họng phát ra tiếng cười.

Ông chủ lớn tựa hồ đã đem chính mình vừa rồi còn căng thẳng hoàn toàn chìm sâu vào thế giới thần kỳ của điện thoại. Đám người liên can đến công trình đều ngơ ngác mà nhìn chằm chằm gương mặt liên tiếp nở rộ tươi cười của ông chủ, nhất thời đều thật sâu kinh diễm.

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s